Tốn cả tỷ đồng xây nhà nhưng không ai chịu về ở

4 tháng trước

Ngôi nhà mới tốn cả tỷ đồng tiền thi công nhưng chỉ cho thuê được mang giá 4,5 triệutháng.

30 năm trước, sau lúc lấy nhau, hai vợ chồng tôi được cơ quan phân cho một căn nhà tập thể ở quận Hai Bà Trưng (Hà Nội). Căn nhà chỉ rộng 30m2 nên lúc hàng xóm mang điều kiện mua đất đến nơi khác ở, chúng tôi đã mua lại nhà của họ để cơi nới thêm. Nhà ở giai đoạn này rộng 75m2 là nơi ở của chúng tôi cộng vợ chồng cậu con trai út và hai cháu gái nhỏ.

Vì được sơn sửa lại nên bên trong căn nhà của chúng tôi nhìn khá khang trang. Tuy nhiên, phía bên ngoài đã xuống cấp trầm trọng do khu tập thể 5 tầng đã được xây từ hàng chục năm trước và không nên duy tu, bảo dưỡng.

Vì vậy, tính chuyển khỏi căn nhà tập thể, ít năm trước, hai vợ chồng tôi đã gom tiền mua một mảnh đất 40m2 ở Hoàng Mai. Không nằm ở khu trung tâm và nhiều tiện ích như căn nhà giai đoạn này nhưng tôi nghĩ vẫn thích hơn nhiều lúc sống ở nhà riêng độc lập.

Dù đã cạn kiệt tiền nhưng chúng tôi tính lúc xây nhà mới xong, sẽ bán nhà cũ đi để trả tiền cho anh em họ hàng. Tôi nghĩ căn nhà tập thể 75m2 của tôi cũng phải được hơn 2 tỷ đồng lúc bán.

Tất cả thành viên đều háo hức lúc tự thi công ngôi nhà Thứ nhất trong đời. Chúng tôi đi xem hết nhà này tới nhà kia rồi xem xét trên mạng. Sau đó, bà xã tôi nhờ một thiết kế sư quen biết vẽ giúp và thi thoảng qua xem việc thi công.

kinh nghiệm xây nhà
Ngôi nhà tốn cả tỷ đồng thi công nhưng không ai chịu về ở

Ngôi nhà 3,5 tầng mang nội thất căn bản được hoàn tất sau 5 tháng thi công mang tổng chi phí hơn một tỷ đồng. Nhà mang 4 phòng ngủ và một khu thờ trên sân thượng.

Hôm đi xe xuống xem nhà mới, vợ, con trai, con dâu tôi đều rất phấn khởi, rôm rả bàn ngày chuyển lúc nhìn thấy lớp sơn mới tinh, ngược hẳn mang khu tập thể quét vôi bong tróc đang ở.

Nhưng lúc vừa lên tầng 2 để nhận phòng, vợ chồng con trai đã phàn nàn: "Sao 40m2 mà thiết kế sư thiết kế kiểu gì bé xíu, kê một cái giường đôi là hết chỗ. Con không ở đấy đâu, mở cửa phòng là đập mặt vào tường rồi".

Câu nói của con khiến tôi như rụng rời tay chân dù mất cả năm đi vay tiền, xin giấy phép, trông thi công cũng không thấy mệt.

Chính con tôi đã tự quyết thay cả nhà lúc thiết kế sư hỏi chủ nhà mang đề nghị gì. Cháu muốn nhà phải mang 4 phòng ngủ để mỗi người đều mang không gian riêng. Ngoài ra, phòng ngủ của vợ chồng cháu và vợ chồng tôi phải mang WC rộng ở trong. Nhà chỉ rộng 40m2, trừ khoảng giếng trời nhỏ, cầu thang, mỗi tầng lại mang 2 WC nên mỗi phòng ngủ chỉ rộng hơn chục m2.

Khi đó, dù thiết kế sư đã góp ý rằng sợ phòng bé nhưng cháu vẫn khăng khăng theo ý mình. Có lẽ, chúng tôi cũng không hình dung được hết thực tế lúc nhìn bản vẽ trên giấy (không mang hình 3D). Suốt thời gian xây dựng, với nguyên do bận công việc cơ quan nên hai cháu đều phó mặc hết cho tôi.

Kể từ hôm bỏ về đó, con trai con dâu tôi vẫn chưa trở lại căn nhà mới. Hai cháu bảo, nhà mới không rộng hơn nhà hiện tại, bí bức hơn và phải leo cầu thang liên tục. Hơn nữa, việc đi làm, học hành, mua sắm cũng không tiện lợi nên cả gia đình cứ ở căn nhà tập thể hiện nay.

Vì thương hai cháu nội còn nhỏ không ai trông nom nên hai vợ chồng tôi cũng không thể chuyển về nhà mới được.

Ngôi nhà mới xây bỏ không nhiều tháng trời cho tới lúc mang người quen mách mối cho thuê. Ngôi nhà cũng chỉ được cho thuê mang giá 4,5 triệu/tháng do nằm trong ngõ nhỏ. Giải pháp thu hồi tiền tạm thời và ít ỏi này cũng không nên bao lâu. Hai vợ chồng tôi lại phải vất vả quét dọn, đổ rác mỗi lần khách thuê trả nhà. Tệ hại nhất là mang khách thuê để thu gom phế liệu nhưng nhờ người khác thuê hộ. Khi tôi tình cờ đi ngang qua, tầng một biến thành nhà kho để đồ đồng nát.

Sau lần đó, tôi tuyển lựa rao bán nhà mà không cho thuê nữa. Khách nào tới xem cũng chê phòng quá bé, thắc mắc sao tôi xây nhiều phòng ngủ và nhiều WC như thế. Có khách trả giá mua nhưng chỉ nhiều hơn tiền mua đất một chút mà thiếu tiền xây nhà lên tới cả tỷ đồng.

Ngôi nhà vẫn bỏ trống dù 3 năm đã trôi qua. Gia đình tôi vẫn ở căn hộ tập thể mà những con vẫn không thay đổi ý kiến. Cũng may, người thân không tính lãi nên chúng tôi cũng trả được phần nào lúc "nhịn ăn, nhịn mặc". Hiện tại, chúng tôi vẫn còn nợ hơn 600 triệu.

Nhưng mỗi lúc ai đấy than vãn cần tiền làm việc gì hay đại gia đình nội ngoại tụ tập ăn uống là tôi lại không dám ngẩng mặt lên, giả bộ như không nghe thấy.

CÙNG CHUYÊN MỤC

MỚI CẬP NHẬT